Tán cây ngại nhau: khe hở giữa những người hàng xóm
Ngẩng đầu trong vài khu rừng, tán lá được vẽ ra với một bàn tay trời chen giữa mỗi cây.
Ở một số lâm phần, lá dừng lại trước khi chạm nhau. Ngẩng nhìn trong rừng trồng long não, trong bạch đàn, trong thông lodgepole, những tán kề nhau giữ khoảng cách mười đến năm mươi phân, nên bầu trời rơi xuống thành một mạng kênh mảnh bám theo đường viền của từng cây. Giới lâm nghiệp gọi đó là tán cây ngại nhau, và cái tên có trước lời giải thích. Khe hở đều đặn đến mức bạn có thể lần hết ranh giới của một cây ngay trên đầu mà không biết nó thuộc về thân nào.
Người ta thường đưa ra hai cơ chế, và có lẽ cả hai cùng làm việc. Ở những lâm phần hứng gió, các cành nhỏ ngoài rìa đơn giản là cọ vào nhau, và những chồi đáng lẽ kéo dài cành thì rụng trước khi kịp mở; sau một trận gió lớn, dưới đất còn nhặt được các đầu cành mòn vẹt. Cơ chế còn lại thuộc về quang học: lá đọc ánh sáng đỏ xa dội về từ tán của cây bên cạnh như một lời báo rằng chỗ ấy đã có người, và sự tăng trưởng rẽ sang hướng khác. Một bên là hư hại cơ học, bên kia là cái cây đọc màu của ánh sáng rồi thôi.
Chụp từ dưới lên, đây là một trong số ít đề tài rừng thực sự phẳng. Mọi thứ cách ống kính gần như bằng nhau, nên toàn khung vẫn nét, và bức ảnh tự sắp thành hai sắc độ: màu xanh chen tới và đường chỉ nhạt mãi không khép. Trên màn hình, chính đường chỉ ấy làm việc, vì nó trao cho mắt một lối đi mà không đòi phải nhìn chăm chú vào thứ gì.