Đáy mây phẳng: độ cao nơi không khí hóa nước
Mây mùa hè xù xì ở trên và cắt thẳng ở dưới, và đường thẳng ấy là một phép đo.
Một đám mây tích ngày đẹp trời được phép làm mọi thứ ở phần trên và gần như không được phép gì ở phần dưới. Đỉnh mây sôi lên, nghiêng đi, đổi hình ngay trong lúc ta nhìn; còn đáy thì nằm chung một mặt phẳng, như thể bầu trời có một sàn nhà ở độ cao một nghìn hai trăm mét và mây được đặt lên đó. Mọi đám mây trong tầm mắt cùng dùng chung cái sàn ấy, và chỗ lạ nằm ở đây: cả trăm khối khí tách rời, chẳng khối nào chạm khối nào, lại thống nhất độ cao trong phạm vi vài mét.
Lý do là chúng đang đo cùng một thứ. Không khí được mặt đất hun nóng bốc lên, cứ một trăm mét lại nguội đi chừng một độ, và giữ nguyên lượng hơi nước suốt đường đi. Ở độ cao nơi nhiệt độ của nó gặp điểm sương, hơi nước ngưng tụ và bắt đầu nhìn thấy được; phía dưới đường đó lượng nước trong không khí vẫn y nguyên, chỉ là còn ở thể khí. Khí tượng gọi đó là mực ngưng kết do nâng, và có thể ước lượng từ mặt đất: lấy chênh lệch giữa nhiệt độ và điểm sương tính bằng độ C, rồi tính khoảng một trăm hai mươi mét cho mỗi độ.
Với một bức ảnh, đáy phẳng làm được điều mà đỉnh mây sôi sục không làm nổi: nó đặt thêm một đường ngang phía trên đường chân trời, và mắt đọc đường ấy như trần nhà chứ không như một vật thể. Mặt dưới có màu xám vì ánh sáng đã bị tán đi trên đường xuyên qua, nên bức ảnh tự chia thành ba phần: đỉnh sáng, đáy phẳng nằm trong bóng, và khoảng xanh ở giữa. Đó là bố cục do thời tiết tự dựng, và nó đứng vững trên màn hình vì đường ấy đủ thẳng để chịu một hàng biểu tượng bên dưới mà không cãi nhau với chúng.