Những đường kẻ trên đồng: hàng rào, luống cày và các đường ranh do người vạch ra
Đất canh tác có lẽ là bức vẽ lớn nhất mà người ta được phép bước vào.
Cọc đóng cách nhau chừng ba mét, vì sợi dây chỉ căng được ngần ấy trước khi võng xuống đám cỏ. Hàng rào là một quyết định được dựng ra cho ai cũng thấy, và đường kẻ ấy thường sống lâu hơn cuộc tranh cãi đã vạch ra nó. Ở vùng quê cũ, hàng cây bụi làm cùng công việc đó có khi đã bốn trăm năm: một ranh giới còn sống chính nhờ được xén đi mỗi mùa đông.
Luống cày theo một lô-gic khác. Nó chạy men theo đường đồng mức thay vì đổ thẳng xuống dốc, bởi nước đi đường tắt sẽ cuốn cả đất đi; thế là lưỡi cày lượn, và thửa ruộng trông như vừa được chải. Ánh chiều thấp quét ngang những vệt ấy, sườn dốc hóa thành nhung kẻ; đến giữa trưa cũng mảnh đất đó lại phẳng lì, chẳng còn gì để đọc.
Nhìn từ xa, những đường kẻ đang làm việc mà người ta thường giao cho một con đường: hẹp dần, chụm lại, chuyền mắt nhìn tới hàng cây phía cuối, mà không kèm theo câu chuyện một con đường bao giờ cũng mang tới. Đặt lên màn hình, hóa ra điều đó khiến mắt được nghỉ: một thứ để đi theo hơn là để nhìn chằm chằm; hình học ở lại, bùn thì nằm ngoài khung.