Màu cấu trúc: sắc xanh không hề chứa màu xanh
Cánh bướm morpho, lưng con bọ cánh cứng, cổ con bồ câu. Không thứ nào chứa cái màu bạn đang nhìn.
Sắc tố làm việc bằng hấp thụ: nó nuốt phần lớn quang phổ rồi trả lại chỗ còn thừa. Màu cấu trúc làm việc bằng giao thoa, nhờ những gờ và lớp cách nhau vài trăm nanomét khiến một số bước sóng triệt tiêu nhau và một số khác cộng hưởng. Nghiền một cánh bướm xanh thành bột, bột ấy có màu nâu; cả lập luận gói gọn trong một thí nghiệm.
Vì hiệu ứng phụ thuộc vào góc nhìn nên màu cứ đi lại. Nghiêng con bọ, sắc lục trượt sang màu đồng; đi hai bước quanh con bồ câu, cổ nó chuyển từ tím sang đồng đỏ trong khi con chim chẳng làm gì cả. Chụp nó là chuyện ánh sáng đến từ đâu, chứ không phải cảm biến đang đặt ở nấc nào; phản xạ quen tay chỉnh cân bằng trắng chỉ đẩy cả khung hình tới nơi đáng lẽ nó không nên tới.
Màn hình tạo màu theo cùng nguyên lý ấy, bằng cách riêng của nó: trên tấm nền cũng chẳng có sắc tố nào, chỉ có ánh sáng được sắp sao cho tới mắt theo một tỉ lệ nhất định. Một cánh bướm chụp đúng góc ngồi rất vừa trong cách sắp đó, và có lẽ vì thế những tấm ảnh kiểu này trông gần như quá bão hoà mà vẫn đọc ra là thật. Chúng nằm trong số ít đề tài mà màn hình không phải dịch lại.