Giữa hè, khi hoa hóa thành màu thuần khiết
Lại gần là anh túc và cúc; lùi một bước, chỉ là sắc màu do cánh đồng trải ra.
Vào tháng Bảy, hoa từ bỏ sự tinh tế. Một cánh đồng anh túc đọc thành một vệt đỏ dài trước khi ta kịp nhận ra một bông riêng lẻ; một dải oải hương làm cả sườn đồi ngân lên màu tím; một khóm cúc biến đồng cỏ thành cái trắng phẳng của giấy. Mắt thôi phân loại từng cọng và bắt đầu đọc màu theo mẫu đất.
Chụp chúng là chuyện khoảng cách. Lại gần thì được cấu trúc — trái tim đen của một bông anh túc, mép tướp của một cánh hoa trắng. Lùi ra thì cũng những bông ấy tan vào một mảng loang, cánh đồng bẹp lại thành từng dải như cách ống kính tele thích xếp chồng. Không góc nhìn nào sai; đó là hai tấm ảnh mọc lên từ cùng một mảnh đất.
Trên màn hình, thường thì góc nhìn xa thắng. Một khối đỏ anh túc hay xanh oải hương lấp đầy màn hình mà chẳng đòi ta phải ngắm nghía, giữ nguyên độ bão hòa dù ta có nhìn hay không. Đó là một hình nền gần như chỉ một màu — đúng loại sống sót qua bốn mươi cái liếc mỗi ngày.