Vệt máy bay: những dòng trời viết rồi quên
Cạnh thẳng duy nhất ở một nơi chẳng cần đến cạnh thẳng.
Bầu trời được dựng bằng đường cong và những mép nhoè, rồi có thứ gì đó kẻ một đường thẳng ngang qua. Đường ấy là khí thải đã hoá băng: nước rời động cơ khi còn ấm, gặp lớp không khí đủ lạnh để đóng lại ngay tại chỗ. Nó chỉ trụ được ở độ cao vừa lạnh vừa ẩm, nên có buổi chiều chằng chịt vệt và có buổi chiều chẳng giữ nổi vệt nào.
Điều thú vị là chúng thôi thẳng nhanh đến mức nào. Vệt vừa kẻ có mép cứng và lõi sáng, chừng hai phút tuổi. Một giờ sau, chính đường ấy đã mềm ra và loang rộng, bị bẻ cong bởi những luồng gió vốn vô hình cho tới khi trời có thứ để bẻ; đến chiều muộn thì không còn phân biệt được với mây ti thường. Máy bay hạ cánh từ lâu, câu nó viết vẫn đang bị xoá dần.
Lúc chạng vạng, chúng là thứ cuối cùng còn sáng. Mặt đất đã ngả xanh, mây đã nguội, mà một vệt ở độ cao tám cây số vẫn hứng được mặt trời đã lặn ở đây từ hai mươi phút trước. Đặt lên màn hình, bức ảnh kiểu ấy dễ sống chung cả ngày: một bầu trời trống với đúng một đường ngang cho mắt một hướng đi và không giao thêm việc gì.