Giờ xanh: hai mươi phút sau khi mặt trời đi khỏi
Trời còn sáng, đèn đường đã bật, và lần này không bên nào thắng.
Mặt trời đã khuất mà chưa có gì tắt đi. Chừng hai mươi phút, bầu trời giữ một màu xanh sâu hơn ban ngày và mỏng hơn ban đêm; những ngọn đèn đường đầu tiên sáng vào bên trong màu xanh ấy chứ không sáng ngược lại nó. Người chụp chờ khoảng này vì phép tính nhiều hơn vì màu: độ sáng của trời và của đèn cuối cùng cũng xích lại gần nhau, một lần phơi sáng chứa được cả hai.
Ban ngày, một ô cửa sổ bật đèn chỉ là cái lỗ trắng nhỏ trong ảnh. Vào giờ xanh, nó thành hình chữ nhật ấm đặt trên nền lạnh, hai màu cùng đỡ cho nhau. Màn trập mở một hai giây: mặt nước phẳng lại, mây kéo ra một chút, dòng xe thành một vệt chứ không còn là chiếc xe. Trong khung hình không có gì vội, và khung hình chấp nhận điều đó.
Nó kết thúc không báo trước. Màu xanh cứ chìm xuống cho đến khi chỉ còn tối, và thông số phơi sáng đúng cách đây năm phút giờ để lại bầu trời đen với vài ngọn đèn cháy trắng. Đặt lên màn hình, chính khoảng ngắn đó lại dùng được nhất: đủ tối để các biểu tượng trắng ngồi yên, đủ màu để hình nền không giống như đã tắt máy. Nó cư xử như một căn phòng đã vặn nhỏ đèn.