Một con phố khô ráo chẳng phản chiếu gì, chẳng thú nhận điều gì. Thêm mưa vào, cả thành phố nhân đôi: mỗi biển hiệu neon có một người anh em sinh đôi dưới lòng đường, mỗi đèn tín hiệu giao thông nhỏ giọt xuống mặt nhựa như sơn chẳng bao giờ khô.
Nhiếp ảnh gia chờ đúng giờ sau khi mưa tạnh — đường vẫn còn bóng loáng, bầu trời vẫn còn nặng nề, ô đã gấp lại nhưng chưa cất đi. Những bức ảnh trong bộ này sống trong khoảng khắc đó, khi thành phố sạch sẽ, vắng vẻ, và trong chốc lát thuộc về bất kỳ ai còn nán lại ngoài đường.
Trên màn hình, ảnh phố ướt tự mang theo ánh sáng riêng: những phản chiếu tự tỏa sáng, nên hình ảnh vẫn sống động dù độ sáng chỉ ở mức một nửa. Thực dụng, giàu tâm trạng, hơi điện ảnh — một lựa chọn mặc định tốt cho người thành phố.