Có sắc thu, và rồi có cái đỏ chủ ý của một cây phong được trồng bốn trăm năm trước đúng vào chỗ tháng Mười Một sẽ cần đến — bên cạnh đá xám, trên mặt nước lặng, đóng khung bởi một cánh cổng. Những khu vườn như thế được trồng bởi những người sẽ chẳng bao giờ thấy cây trưởng thành. Những bức ảnh thu lại sự kiên nhẫn của họ.
Những khung hình ở đây trải từ những chiếc lá đơn lẻ trên rêu ướt đến cả sườn đồi mang tông màu than hồng, mái chùa trôi nổi trên sắc màu ấy như những con thuyền.
Đỏ là một màu hình nền khó chiều, nhưng đỏ mùa thu thì khác — nó đến đã được làm mềm sẵn, đã nửa thành ký ức. Nó sưởi ấm màn hình mà không gào lên với nó.