Ban ngày, sa mạc trình diễn cái nóng. Ban đêm, nó trình diễn khoảng cách. Không hơi ẩm nào làm nhòe, không thành phố nào lấn sáng, bầu trời trên trảng cát sâu thẳm hơn những gì phần lớn con người từng thấy — sao rơi xuống tận đường chân trời, nơi chúng trông như hạ cánh trên cát.
Những bức ảnh này ghép đôi hai chủ nghĩa tối giản vĩ đại, cồn cát và trời sao, một do gió vẽ và một do trọng lực. Giữa chúng, một chiếc lều phát sáng, hoặc một vệt bánh xe jeep lang thang đi mất — bằng chứng nhỏ về những người chứng kiến.
Hiếm có hình nền nào vừa ấm áp vừa mang tầm vũ trụ. Cát còn nhớ buổi chiều; bầu trời thì chưa từng nghe nói đến nó.