Bóng mây đi trên mặt đất
Phần duy nhất của thời tiết chạm được xuống đất, và không bao giờ chịu đứng yên.
Ở vùng đất trống, bản thân đám mây ít đáng nhìn hơn thứ nó thả xuống. Một vệt bóng băng qua sườn dốc với tốc độ của gió, rút màu của một trảng cỏ trong chừng một phút rồi trả lại. Ảnh chụp cảnh ấy bao giờ cũng hơi sai, vì nó dừng đúng cái duy nhất đang chuyển động.
Chiều sâu rốt cuộc là do bóng làm ra. Nền đất sáng và nền đất tối xen nhau thành từng dải, và mắt đọc những dải ấy thành khoảng cách, ngay cả khi mặt đất vốn phẳng. Màu cũng tách làm hai: mảng trong bóng ngả xanh lam, mảng có nắng vẫn giữ sắc ấm, nên một khung hình mang cùng lúc hai nhiệt độ màu mà không ra vẻ đã chỉnh sửa.
Đưa lên màn hình thì chính những mảng tối lại là phần dùng được. Biểu tượng nằm trong đó mà không phải tranh chỗ, ảnh sáng một nửa chứ không sáng trưng, đặt sau một ngày làm việc thì dễ chịu hơn. Trông như một nơi mà thời tiết vẫn chưa quyết xong.