Hai mặt của cùng một sống núi
Một sườn quay về phía mặt trời, sườn kia thì không; vài nghìn năm sau, chúng không còn giống họ hàng.
Ở bắc bán cầu, một sống núi chạy theo hướng bắc nam thì hai sườn của nó sẽ nhận những phần ánh sáng khác nhau suốt phần đời còn lại. Sườn nam khô nhanh, ấm sớm, bỏ tuyết trước hàng tuần; sườn bắc giữ nước tan, giữ lớp đất mát hơn, và nuôi những cây mà sang bờ bên kia sẽ chết. Dân vùng Alpes có tên riêng cho cặp này, còn bản đồ Trung Hoa đóng luôn vào địa danh: sườn dương và sườn âm của cùng một ngọn núi, thường mỗi bên một xóm.
Ảnh chụp đường sống núi ghi lại chuyện đó mà không định ghi. Trong cùng một khuôn hình, sườn trái là cỏ và đá nhợt dần lúc xế chiều, sườn phải là rừng lá kim sẫm ôm cái bóng đã giữ từ sáng. Đường ranh giữa hai bên không do ai vạch. Nó bám theo đỉnh, và mỗi thế kỷ lại nhích một quãng, tùy khí hậu nghiêng về phía nào.
Trên màn hình, sự tương phản ấy làm gần hết phần việc: một nửa sáng, một nửa nặng, trong cùng một tấm, mà chẳng bộ lọc nào nhúng tay. Đáng nhớ điều này khi một hình nền núi non trông cân bằng chẳng vì lý do gì rõ ràng. Thế cân bằng đó do ánh nắng đo đạc, trong quãng thời gian dài hơn nhiều so với lúc người chụp chọn chỗ đứng.