Trong sương, ánh sáng mọc ra một thân hình
Đêm quang, một ngọn đèn đường chỉ là một điểm. Thêm nước vào không khí, nó thành một hình khối có rìa mà ta ngỡ có thể bước vào.
Những hạt nước li ti tán ánh sáng đi khắp mọi hướng, nên ngọn đèn thôi làm một nguồn sáng và trở thành một khối được thắp lên: đại khái là hình nón nếu phía trên có chụp đèn, và gần với hình cầu nếu không. Sương cũng rút ngắn khoảng cách mà mắt còn giữ nổi, cắt một con phố thành ba bốn căn phòng rời nhau, mỗi phòng có ngọn đèn riêng. Cái từng là hành lang nay thành một chuỗi.
Chụp nó nghĩa là buông chi tiết từ sớm. Chủ thể là chùm sáng chứ không phải cái đèn, và bất cứ thứ gì sắc nét trong khung cũng chỉ cãi lại chính sự mềm mại đã khiến bức ảnh đáng chụp. Đứng chếch với nguồn sáng thay vì đứng ngay dưới nó sẽ cho hình nón một cạnh nhìn thấy được, còn phơi sáng lâu thì lặng lẽ gom lại thứ mà phơi nhanh chỉ để lại như một vệt nhoè.
Kết quả rất hợp khi đưa lên màn hình vì phần lớn khung là tối, ánh sáng tụ thành vài mảng mềm thay vì những điểm rải rác. Không có kết cấu tinh vi nào để mất khi thu nhỏ, cũng chẳng có gì tranh chỗ với những thứ nằm đè lên. Đó là một trong số hiếm hoi ảnh đêm vẫn đọc được ở mức sáng mà người ta thật sự dùng.