Hai màn hình, một bức ảnh
Tấm hình nền phải bắc qua một đường viền vốn đã là bức ảnh khác với tấm chỉ cần lấp đầy một khung.
Một bức ảnh 16:9 đặt lên màn hình 32:9 thì hoặc bị kéo giãn hoặc bị cắt bớt, cả hai đều không tử tế với nó. Màn siêu rộng muốn một cỡ gần với tỉ lệ gốc của nó, chừng 3440x1440 hoặc 5120x1440; còn với hai màn hình thì nên để hệ thống ở chế độ trải rộng thay vì lấp đầy, để một tấm ảnh nằm vắt qua cả hai tấm nền chứ không bị nhân đôi. Thứ ít ai tính trước là đường ghép ở giữa: vài xăng-ti-mét nhựa đứng đúng chỗ mà mắt tưởng là tâm bức ảnh.
Có những khuôn hình chịu được cú kéo ngang ấy, có những khuôn hình thì không. Đường chân trời thoáng, sương, dải chuyển màu, mặt nước đọc được ở gần như mọi bề rộng, vì chúng làm bằng sự liên tục chứ không bằng một nhân vật chính. Hỏng là khi một vật mạnh đứng ngay chính giữa: một cái cây đơn độc, một ngọn hải đăng bị viền cắt làm đôi. Đẩy nó về một phần ba bên trái hoặc bên phải, để phần bề rộng còn lại cho không khí; khe hở khi đó rơi vào chỗ chẳng có gì.
Ràng buộc còn lại đến từ đồ đạc trên màn hình nền. Biểu tượng dồn ở góc dưới bên trái, thanh tác vụ nằm dọc mép dưới, và phần lớn thời gian trong ngày có một cửa sổ che mất khoảng giữa. Khổ ngang rộng lượng ở điểm này: nó cho ta một quãng giữa dài, nơi không cần chuyện gì xảy ra. Tấm nền trải qua hai màn hình vốn hiếm khi được nhìn thẳng, và đó đúng là việc của nó: nó thôi làm một bức ảnh để trở thành căn phòng ta ngồi làm việc.