Khi còn đủ lá, cái cây là một khối: một dáng, một màu xanh, đọc xong trong một giây. Lá rụng hết thì chính cái cây ấy thành một sơ đồ — thân chia nhánh, chia tiếp, và cứ chia cho đến khi những nhánh cuối mảnh hơn sợi chỉ. Quy tắc phía sau không bao giờ đổi còn hình thù thì không lần nào lặp lại, nên người ta đứng khá lâu trước một cái cây mùa đông mà vẫn chưa quyết được mình đang nhìn chỗ nào.
Ai thích khung hình này thì chĩa máy lên, lấy nền là bầu trời nhạt, vì ánh sáng phẳng biến cành thành nét mực. Sương mù làm đúng việc đó từ bên hông: xóa những cây ở xa, giữ lại những cây ở gần, thế là một khu rừng chen chúc đến với ba bốn nhân vật thay vì hai trăm. Cái còn lại chỉ là chuyện của nét — độ dày, góc nghiêng, và khoảng trống giữa chúng.
Đưa lên màn hình, bố cục ấy rất biết điều. Ngọn cành xếp dọc mép trên như một đường viền chẳng ai đặt hàng, phần giữa để trống, và các biểu tượng đáp xuống đó mà không phải tranh chấp với thứ gì. Ảnh nền một cái cây trụi lá phần lớn là trời, nói cho lịch sự thì phần lớn là chỗ trống.