Độ phân giải: hình nền cần lớn đến đâu là đủ
Màn hình là một lưới điểm ảnh cố định, hình nền chỉ cần phủ kín nó; phần dư ra là biên độ, không phải công lao.
Màn hình là một lượng điểm ảnh đếm được, và yêu cầu cứng duy nhất với hình nền là đừng ít hơn chừng ấy. Tấm nền 1080p đòi 1920 nhân 1080; tấm nền 4K đòi 3840 nhân 2160. Đưa cho nó ảnh nhỏ hơn, hệ thống sẽ kéo giãn những gì đang có, và kết quả đọc ra thành sự nhòe. Cái nhòe ấy lộ trước hết ở kết cấu nhỏ: ở rêu, ở cát, ở hạt kim loại gỉ, sớm hơn nhiều so với một khoảng trời trống.
Nhiều điểm ảnh hơn mức màn hình hiển thị được không phải là lợi, chỉ là nặng. Phần thừa bị bỏ đi khi ảnh được thu nhỏ, thứ còn lại là một tệp lớn hơn nằm trong bộ nhớ. Dù vậy, một chút dư vẫn có ích, bởi tỉ lệ khung hình hiếm khi trùng nhau: 16:9, 16:10 và 21:9 cắt lẫn nhau, và phần bị cắt luôn là cạnh dài. Khớp hình dạng trước, cãi nhau về con số sau.
Chỗ mà độ nét thật sự sụp đổ hẹp hơn ta tưởng. Cạnh thẳng dài để lộ răng cưa, chuyển sắc mượt để lộ dải màu, còn nén quá tay thì để lộ cả hai — một tệp 4K lưu cẩu thả trông tệ hơn một tệp 1080p lưu cẩn thận. Hình nền được nhìn thấy trong khoảng giữa các cửa sổ, mỗi lần vài giây. Nó chỉ cần sạch đến mức không ai để ý, rồi thì nên lùi ra.