Vệt sao: bức ảnh chụp bầu trời đang quay
Mười lăm độ mỗi giờ, được chép lại thành những cung tròn.
Trên trời chẳng có gì chuyển động; quay là mặt đất. Trái Đất quay mười lăm độ mỗi giờ, nên mười lăm phút mở màn trập vẽ mỗi ngôi sao thành một cung ngắn, chưa đầy bốn độ, còn trọn một giờ để lại cung dài đủ để đo bằng ngón cái. Hướng ống kính quyết định hình dạng: gần thiên cực, các cung khép lại thành vòng tròn chặt quanh một điểm đứng yên, trong khi sao ở xích đạo trời để lại những đường dài trông gần như thẳng.
Phần lớn ảnh kiểu này ngày nay không còn là một lần phơi sáng thật dài. Một khung bốn tiếng sẽ dồn hết nhiệt của cảm biến, và chỉ cần một chiếc máy bay cắt ngang là hỏng, nên người chụp bấm vài trăm khung ba mươi giây rồi chồng lại về sau. Mối nối lộ ra nếu máy dừng một nhịp giữa hai khung: thay vì cung liền mạch sẽ là những nét đứt, mỗi khoảng trống là một giây màn trập nằm đóng.
Kéo dài một ngôi sao cũng là trải rộng màu của nó ra, nên các vệt hiện lên có sắc: cam với những ngôi sao nguội hơn, trắng xanh với những ngôi sao nóng, khác biệt mà mắt không giữ nổi trong một điểm sáng duy nhất. Đặt lên màn hình, nó đọc ra như một chuyển động yên tĩnh đến lạ, bởi mọi thứ đã xảy ra xong; khung ảnh giữ lại bản ghi mà không giữ lại sự di chuyển.