Một màu phẳng, và màn hình trở thành đối tượng
Phủ trắng toàn màn hình, rồi chuyển sang đen, tấm nền không còn chỗ trốn phía sau tấm ảnh.
Một bức ảnh cho mắt chỗ để đi. Màu phẳng không cho gì cả, nên sự chú ý trượt xuống chính bề mặt: một dấu tay phía dưới bên trái, bốn góc sáng hơn giữa chừng nửa khẩu, một dải dọc mờ chỉ hiện lên trên nền xám. Không thứ nào mọc ra đêm qua. Chúng vẫn nằm đó, dưới rừng cây và dưới đường bờ biển.
Màu trắng rửa ra bụi và đèn nền không đều, vì tấm IPS thường sáng hơn ở góc. Xám trung tính là nơi những lỗi êm hơn lộ diện, kiểu vệt loang mà các bài đánh giá gọi là hiệu ứng màn hình bẩn. Màu đen thuộc phần của từng điểm ảnh: một điểm ảnh con kẹt sáng đọc thành một chấm đỏ, lục hoặc lam, và trên tấm 27 inch 1440p một điểm ảnh rộng khoảng 0,23 mm, nhỏ đủ để tìm ra bằng cách nghiêng đầu chứ không phải bằng cách nhìn chằm chằm. Lau kính trước đã, nếu không cả buổi tối sẽ dành để chẩn đoán một vết mờ.
Phần lớn những gì hiện ra là sai số cho phép chứ không phải hỏng hóc. Nhà sản xuất cho qua vài điểm ảnh kẹt trước khi coi tấm nền là lỗi, và ánh sáng ở góc là tính chất của đèn nền, không phải tai nạn. Biết chỗ của chúng có một cái lợi lặng lẽ: ta thôi nhầm chúng với hạt bụi đậu trên ảnh. Nền màu phẳng cũng trụ được vài ngày làm hình nền, với các biểu tượng đặt trên một chỗ chẳng có gì.