Sau mưa, màu được vặn to lên
Lớp màng nước không đổi cảnh vật, chỉ đổi cách nó trả lại ánh sáng.
Điều mưa làm với màu sắc phần lớn là chuyện vật lý. Bề mặt khô tán ánh sáng ra mọi hướng rồi trả về nhợt nhạt; bề mặt ướt mang một lớp màng mỏng cư xử như thủy tinh, nên lá tụt từ xanh bạc hà xuống xanh chai và mặt nhựa đường ngả gần sang đen. Chẳng chỗ nào được sơn lại. Khác đi chỉ là một milimét trên cùng.
Thay đổi thứ hai xảy ra ở phía xa. Mưa kéo bụi ra khỏi không khí, và những sống núi suốt buổi chiều chỉ là một vệt xanh phẳng nay lấy lại đường viền. Vũng nước đến như những tấm gương tạm, thế là bầu trời cũng nằm dưới đất, lộn ngược, bị cắt thành từng mảnh cỡ một dấu chân.
Khoảng thời gian ấy ngắn, chừng hai mươi phút trước khi lớp màng khô đi và thế giới mờ quen thuộc quay lại. Với hình nền, phần dùng được nằm đúng ở đó: những khung ảnh kiểu này không cần đụng thanh bão hòa, chiều sâu trong đó là thật, và màu vẫn đứng vững sau một hàng biểu tượng, chỗ mà một tấm nhạt hơn sẽ bẹp xuống.