Về đêm, mắt thôi đọc màu
Đỏ rời đi trước, xanh còn trụ lại, và tấm ảnh giữ những sắc mà giờ khắc ấy không phát cho ai.
Màu không tắt cùng một lúc. Tế bào hình nón, loại tế bào phân loại bước sóng, cần ánh sáng mới làm việc và bắt đầu bỏ cuộc dưới khoảng một phần trăm candela trên mét vuông; tế bào que nhận việc, mà tế bào que chỉ chuyển đi độ sáng. Giữa hai bên là một giờ thị giác trung gian khá dài, quãng chiều mà khu vườn vẫn còn đọc được nhưng những bông hoa đỏ đã đi trước.
Khi ánh sáng hạ xuống, đỉnh nhạy cảm trượt từ chừng 555 nanômét về 507, từ lục ngả vàng sang lục ngả lam, nên cây phong lữ đỏ giữa trưa lấn cả cô hàng xóm màu lam thì lúc hoàng hôn đọc ra gần như đen, còn màu lam vẫn giữ một chút sáng. Điều lạ thứ hai nằm ở nơi không có tế bào que: chính giữa võng mạc không có cái nào, nên một ngôi sao mờ sẽ biến mất khi ta nhìn thẳng vào nó và trở lại khi ta lệch mắt đi một chút. Thích nghi hoàn toàn cần hai mươi phút hoặc hơn, và một cái nhìn vào điện thoại tiêu hết chỗ đó.
Máy ảnh không có giới hạn ấy. Nó tiếp tục đếm photon suốt hai mươi giây phơi sáng, nên màu lam trong ảnh đêm là màu được đo chứ không phải được thấy: một màu có mặt tại chỗ nhưng không mở ra cho người đang đứng đó. Trên màn hình, tấm ảnh mang theo ánh sáng của riêng nó, và lặng lẽ trả lại phần mà giờ khắc kia đã giữ.