Công Trình Còn Sống
Một rạn san hô vừa là kiến trúc, vừa là thành phố, vừa là dân cư, tất cả cùng một lúc.
Ở độ sâu ba mươi mét, ánh mặt trời đến nơi đã mang màu xanh, và bất cứ thứ gì muốn một màu khác phải tự tạo ra nó. Rạn san hô đáp ứng điều đó một cách xa hoa — san hô mang những tông pastel khoáng chất, cá mang những màu sắc mà bất kỳ cuộc họp thiết kế nào cũng sẽ phủ quyết vì quá lố.
Những bức ảnh ở đây được chọn vì sự rõ ràng hơn là sự phô trương: một con cá đơn lẻ trong khung chân dung, những đầu san hô như những vụ nổ chậm, dải chuyển màu đặc trưng nơi vùng nước nông ngọc lam hụt xuống thành xanh thẳm nghiêm túc.
Một hình nền dưới nước làm được điều không cảnh quan nào làm được — nó xóa bỏ hoàn toàn đường chân trời. Không trên, không khoảng cách, không lịch trình. Chỉ có màu xanh, cứ thế tiếp diễn.