Vệt sóng vỗ: nơi mỗi con sóng dừng lại
Những đường cong mảnh trên bãi cát thoai thoải, mỗi đường ghi lại đúng chỗ một con sóng cạn sức.
Sau khi sóng vỡ, lớp nước chạy lên bãi được gọi là sóng vỗ bờ, và nó mỏng dần khi leo lên cho đến lúc chỉ còn là một màng nước dày vài milimét. Vào khoảnh khắc nó dừng, những thứ nhẹ nhất nó mang theo, cát mịn, vảy mica, bọt và vụn rong, bị bỏ lại dọc theo mép trước. Rồi dòng nước rút chảy đi bên dưới, để lại một gờ nhỏ thường chưa cao tới hai milimét.
Mỗi đường là một vòng cung cong về phía đất liền, vì phần giữa con sóng luôn chạy xa hơn hai bên. Cung mới cắt ngang cung cũ, và một đoạn bãi thành một chồng đường viền răng cưa chồng lên nhau; cung cao nhất còn nguyên cho biết đại khái trong một giờ qua biển đã lên tới đâu. Khi triều lên, các đường bị xóa gần nhanh bằng lúc chúng hình thành. Khi triều xuống, chúng được để lại theo thứ tự, từng bậc xuôi theo sườn dốc, và cát giữ một bản ghi ngắn về làn nước đang rút.
Giữa trưa mắt gần như không thấy, và chúng rõ nhất dưới ánh sáng thấp chiếu xiên, khi mỗi gờ nhỏ đổ một cái bóng dài hơn chính nó; những hạt khoáng nặng màu sẫm trong cát cũng góp sức. Chụp từ tầm người đứng, chúng hiện ra như những nét cong mảnh trên một nền phẳng, nhìn gần đầy chi tiết, lùi một bước thì gần như trống không. Trên màn hình, đó chính là điều người ta muốn ở một họa tiết: tìm thì có, còn lúc bạn nhìn biểu tượng thì nó im lặng.