Tệp HDR và những màn hình bình thường
Một bức ảnh giữ được cả mặt trời lẫn bóng râm thì trên đường tới màn hình nền vẫn phải nhường lại một phần.
HDR nói cho cùng là một lời hứa về dải sáng. Trong cùng một tệp, chi tiết ở rìa sáng nhất của đám mây và chi tiết trong bóng râm dưới cầu tàu đều còn nguyên, hoặc vì máy đã chồng nhiều mức phơi sáng, hoặc vì cảm biến ôm được cả hai đầu chỉ trong một lần bấm. Lượng ánh sáng được ghi lại vốn đã nhiều hơn mức một tấm nền thường được sinh ra để trình bày.
Trên màn hình SDR, phần dư ấy buộc phải gập lại, và nếp gập đó gọi là ánh xạ tông. Gập cẩn thận thì vùng sáng vẫn giữ được hình, vùng tối không bị bít. Gập cẩu thả thì cũng bức ảnh ấy hiện ra bẹt và xám, hoặc bầu trời bị cắt thành một mảng trắng như giấy, bên trong chẳng còn gì. Vì thế trên cùng một bàn làm việc, ảnh nền HDR đôi khi lại thua một tấm ảnh mộc mạc.
Câu hỏi có ích khi chọn ảnh nền không phải là tệp tuyên bố dải sáng rộng bao nhiêu, mà là sau nếp gập còn lại được bao nhiêu. Một khung hình đã đứng vững chỉ với một cái liếc trong SDR thì sang màn hình nào cũng đứng vững; còn khung hình phải nhờ tấm nền thật sáng mới có nghĩa thì phần lớn đời nó chỉ mang vẻ mặt hụt hẫng. Màn hình chỉ trình ra được những gì nó trình ra nổi. Tệp chỉ quyết định nó đánh mất phần còn lại một cách tử tế đến đâu.