4K thật hay chỉ là phóng to: màn hình nhận ra
Một tệp có thể mang đúng số điểm ảnh mà vẫn cạn chi tiết giữa chừng.
Ảnh được phóng to cư xử rất mực thước trong một cửa sổ nhỏ. Trải nó ra màn hình để bàn thì rìa mềm đi, hạt ảnh chuyển thành thứ gì đó như sáp, và cái cây từng có lá chỉ còn là một gợi ý màu xanh. Tệp vẫn khai 3840 nhân 2160, nhưng lượng thông tin đã dừng ở đâu đó thấp hơn con số ấy khá xa.
Việc kiểm tra mất mười giây. Mở ảnh ở mức một trăm phần trăm và nhìn vào một góc thay vì phần giữa: mạch vữa giữa các viên gạch, những nhánh nhỏ của chiếc lông vũ, gân lá. Tệp giữ nguyên kích thước gốc càng nhìn gần càng đưa thêm chi tiết; tệp bị kéo giãn chỉ còn những chuyển sắc mượt và một quầng như vệt cọ mờ dọc mỗi đường viền. Dung lượng là dấu hiệu thứ hai, bởi một bức ảnh tự nhận 4K mà chỉ nặng vài trăm kilobyte thì đã đi qua công đoạn nào đó.
Thu nhỏ thì rộng lượng, phóng to thì không. Bức ảnh được thu lại cho vừa còn sắc thêm một chút; cũng bức ảnh ấy nếu bị đẩy quá kích thước của chính nó sẽ đánh mất đúng thứ khiến người ta muốn đặt làm hình nền. Với tấm ảnh duy nhất nhìn suốt cả ngày, một bản gốc nhỏ mà thành thật hơn hẳn một con số oai vệ.