Một tấm hình nền nên nặng bao nhiêu
Nén ảnh lộ ra ở bầu trời trước, không bao giờ ở tán lá.
Hình nền là tấm ảnh được nhìn thấy nhiều nhất và được ngắm ít nhất. Nó nằm phía sau mọi thứ, phủ kín màn hình, bất động, không chú thích và cũng không có tấm nào bên cạnh để đem ra so. Đó là một cách trưng bày khắt khe: mọi khiếm khuyết của tệp ảnh đều có trọn một ngày để bị bắt gặp, thường là trong giây ngắn ngủi giữa lúc đóng một cửa sổ và mở cửa sổ kế tiếp.
Nén hỏng trước tiên ở chỗ ảnh mịn nhất. Bầu trời lúc chạng vạng, bức tường ngoài vùng nét, sương loãng dần về phía chân trời — đều là những dải chuyển màu dài, và một tệp quá nhẹ sẽ biến chúng thành bậc thang, thành những vệt nhạt mà mắt chỉ cần thấy một lần là lần nào cũng thấy. Ngược lại, một khu rừng giấu đi cùng mức nén ấy mà không kêu ca, vì lá vốn đã là nhiễu, và nhiễu tự che dấu vết của mình. Tấm ảnh yên tĩnh mới là tấm đắt.
Vậy nên thứ đặt lên cân không phải dung lượng đổi lấy chất lượng, mà dung lượng đổi lấy sự trống trải. Vài megabyte chẳng là gì trên ổ đĩa đang ngủ cả trăm nghìn tấm ảnh, và với một khung hình có chuyển màu thì nên lấy bản lớn, đúng độ phân giải của màn hình, lưu một lần thay vì lưu đi lưu lại. Trên màn hình làm việc, chất lượng không phải là độ sắc nét: đó là khi mắt không tìm ra chỗ nào để bới trong lúc chờ.