Xanh lá: màu mà mắt không phải tranh cãi
Một nửa số điểm thu sáng trên cảm biến được dành cho màu xanh lá, và ý tưởng ấy vốn là của mắt người.
Trong ma trận lọc màu của máy ảnh, cứ bốn điểm thu sáng thì hai điểm là xanh lá, còn đỏ và lam mỗi màu một điểm. Đây không phải chuyện thẩm mỹ: độ nhạy của mắt người đạt đỉnh ở vùng vàng ngả lục, nên cảm biến dồn phần lớn độ phân giải vào đúng dải sáng mà ta vốn đã chú ý nhất.
Cũng vì độ nhạy đó mà một bức ảnh xanh chưa bao giờ chỉ có một sắc xanh. Lá ngược sáng ngả vàng, rêu trong bóng râm ngả lam, bãi cỏ giữa trưa bị phản quang rửa cho gần thành xám. Khung hình trông đơn điệu thường chỉ vì ánh sáng quá phẳng; đặt lên cùng một mảng xanh ấy một vệt bóng xiên, nó sẽ tự tách ra hàng chục lớp.
Trên màn hình, lợi thế này hoạt động lặng lẽ hơn. Màu xanh trải hết bề ngang không nhoài ra phía trước như màu đỏ, nên biểu tượng và tên tệp vẫn đọc được mà chẳng cần làm tối thứ gì. Một tán lá sẫm nuốt gọn màn hình nền bừa bộn; một sắc xanh non mùa xuân lại khiến mọi nhãn chữ trông sắc nét hơn thực tế.