Tuyết trong không khí: chấm hay vạch
Tuyết rơi đủ chậm để màn trập là thứ quyết định nó trông ra sao.
Một bông tuyết hạ xuống với tốc độ chừng một mét mỗi giây; hạt mưa rơi nhanh gấp khoảng chín lần. Chính sự chậm chạp ấy khiến tuyết thành kiểu thời tiết duy nhất mà máy ảnh còn mặc cả được. Ở 1/500 giây, mỗi bông đông lại thành một đốm trắng riêng có đường viền hẳn hoi, và không khí giữa các thân cây trông giống vụn giấy bấm lỗ hơn là giống thời tiết.
Mở màn trập ra, các bông tuyết duỗi dài. Quanh 1/30 mỗi bông kẻ một gạch ngắn; ở nửa giây những gạch ấy bện thành sợi nhạt và cành cây phía sau lại sắc nét trở lại; giữ thêm vài giây nữa thì tuyết tan hẳn vào một tấm màn xám, mắt đọc ra thành sương. Đèn flash lại sai theo hướng ngược: bông tuyết cách ống kính một gang tay nằm ngoài xa vùng nét, quay về thành một đĩa trắng chói — trên tệp ảnh còn to hơn cây thông mà nó vừa lướt qua.
Rồi còn chuyện khối nước lơ lửng ấy làm gì với khoảng cách. Mỗi bông nằm giữa ống kính và dãy núi xa đều hắt ngược lại chút ánh sáng, nên độ tương phản tụt dần theo chiều sâu và rừng lùi ra sau theo từng bậc xám như những tấm phông sân khấu. Trên màn hình, khác biệt này trở nên rất thực tế: những chấm trắng sắc trên nền tối dễ bị nhầm là bụi bám mặt kính hay điểm ảnh chết, còn cùng trận tuyết ấy chụp với màn trập chậm hơn thì đến như một chất liệu — đủ lặng để tên các biểu tượng vẫn đọc được, mà vẫn là mùa đông ngay từ cái nhìn đầu.