Mái nhà: mặt tiền không ai thiết kế cho ta
Mặt duy nhất của toà nhà vốn không định để ai nhìn.
Một toà nhà có bốn mặt làm cho phố và mặt thứ năm làm cho mưa. Không ai chọn màu cho nó khi nghĩ đến người qua đường, nên chính nó lại thành thật: hắc ín và sỏi, bồn nước đứng trên chân, thùng thông gió, một chảo vệ tinh nhắm vào bầu trời mà nó không nhìn thấy. Ngay cả những viên ngói trông có bố cục cũng được xếp vì thoát nước, và hoa văn chỉ là sản phẩm phụ của việc giữ nước chảy về một hướng.
Nhìn từ trên xuống, lớp này trở thành bản kiểm kê của thành phố. Dây phơi cho biết ở đây người ta sống chứ không làm việc; con số sơn dưới sàn thuộc về trực thăng chứ không thuộc về cư dân; những hình chữ nhật cách nhiệt mới đặt lên mái cũ như miếng vá trên áo khoác. Máy bay không người lái mới làm lớp này hiện ra trong khoảng mười năm gần đây, và nó vẫn giữ nét duyên vụng về của căn phòng bị chụp trước khi kịp dọn.
Trên màn hình, thứ phát huy tác dụng là mạng lưới ấy. Mái nhà đọc ra như những mảng phẳng viền sạch với bảng màu ngắn, nên biểu tượng đáp xuống mà không tranh chấp với ảnh, mỗi cái trông như một thiết bị nhỏ nữa vừa lắp trên đó. Khung cảnh này giữ được yên tĩnh vì trong nó không có gì quay mặt về phía bạn.