Khung cửa: một khung hình bên trong khung hình
Vòm cửa quyết định bạn được phép nhìn thấy gì, và mắt thì lặng lẽ biết ơn phần bị cắt đi.
Một khung cửa là chiếc máy ảnh thứ hai, được dựng lên trước chiếc đầu tiên hàng mấy trăm năm. Đá thu hẹp thế giới lại thành một hình chữ nhật hoặc một đường cong, và thứ gì sống sót qua nhát cắt ấy sẽ thành chủ thể: một dải sân, một bức tường vừa ăn nắng, một người băng qua đúng vào lúc không nên. Chẳng có gì được thêm vào, chỉ có thứ bị bỏ ra ngoài, mà bố cục phần lớn cũng chỉ là chuyện đó.
Phơi sáng mới là chỗ thú vị. Đo sáng vào ô cửa sáng thì lớp đá quanh nó rơi xuống thành bóng đen, còn đường viền mà mất hết chất liệu; mở khẩu thêm một khấc, độ nhám và hơi ấm của tường gạch quay lại, đổi lấy cái sân phía xa cháy trắng như tờ giấy. Không bản nào sai cả. Người chụp chỉ cần quyết định bức ảnh đang nói về lối đi, hay về nơi mà lối đi ấy chỉ tới.
Đưa lên màn hình, cách chia ấy hóa ra lại tiện. Viền tối của vòm cửa đủ chỗ cho các biểu tượng nằm mà không tranh chấp với ai, còn ô cửa sáng cứ để trống, như một ô cửa sổ trên tường vốn vẫn để trống. Rốt cuộc bạn nhìn xuyên qua màn hình nền chứ không nhìn vào nó, điều mà một tấm hình nền hiếm khi làm được.