Tấm lưới trên cát
Ở vùng nước nông, mỗi gợn sóng là một thấu kính và viết lên đáy một mắt lưới biết đi.
Tấm lưới sáng trôi trên đáy cát không phải bóng của sóng, mà là dấu vết của việc sóng làm với ánh nắng trên đường đi xuống. Mỗi đỉnh gợn cong như một đoạn thấu kính trụ ngắn, gom các tia song song thành một vạch; mỗi đáy gợn thì trải mỏng thứ ánh sáng ấy ra. Vạch cắt vạch, và ở chỗ cắt nhau, cát trắng lên.
Có hai chi tiết để lộ cơ chế. Rìa các vạch sáng thường vương một sợi màu, vì nước bẻ tia lam mạnh hơn tia đỏ một chút; và hoa văn ấy chạy nhanh hơn chính những gợn sóng sinh ra nó, bởi mặt nước chỉ cần nghiêng rất nhẹ là tiêu điểm đã trượt một quãng dài dưới đáy. Độ sâu quyết định độ nét: ở một mét, mắt lưới sắc gọn; xuống bốn mét, nó nhòe thành từng đốm; còn một buổi sáng lặng gió, mặt nước phẳng lì, cả tấm lưới bung ra và chỉ còn lại một vùng sáng đều.
Xét như một bức ảnh, nó gần như toàn chi tiết tần số cao, đúng thứ mà nén ảnh loại bỏ đầu tiên: hãy lưu bản lớn và để nền cát sẫm gánh phần tương phản. Đặt lên màn hình, nó giống một trình bảo vệ màn hình không bao giờ lặp lại, chỉ khác là nó đứng yên, mà đứng yên lại là điều tấm lưới thật không bao giờ làm được.