Cánh đồng là phong cảnh ít kịch tính nhất có thể có — không vách đá, không thác ghềnh, chỉ có sự kiên nhẫn nằm ngang. Rồi giờ cuối cùng của ánh sáng đến, và cả thế giới phẳng lặng ấy hóa thành đồng thau. Lúa mì trở thành dây tóc bóng đèn. Mỗi ngọn cỏ có riêng một cái bóng. Cái bình thường giành được bức chân dung của mình.
Những bức ảnh này chung một mặt trời thấp và những bóng dài, nhưng không chung một tâm trạng: vài bức ấm áp như mùa gặt, vài bức cô đơn theo cách đẹp nhất, một hai bức mang nỗi u hoài rất riêng của mùa hè kết thúc vào một ngày thứ Ba.
Ánh sáng ấm vào cuối ngày cũng chính là thứ chế độ ban đêm của màn hình bạn đang cố bắt chước. Đặt một trong những tấm này, bản sao và bản gốc cuối cùng cũng khớp nhau.