Những Thị Trấn Quay Mặt Ra Biển
Một thị trấn cảng là một cuộc thương lượng: biển đề nghị, những ngôi nhà đáp lại bằng màu sắc.
Các thị trấn ven biển tự sơn mình sặc sỡ vì những lý do thực dụng rồi dần biến thành thẩm mỹ — ngư dân tìm nhà mình giữa sương mù, thuyền được sơn theo màu gia đình. Nhiều thế kỷ sau, lớp sơn vẫn còn, và nhiếp ảnh gia đến vào lúc bình minh để thu về phần lãi.
Những khung hình này góp nhặt các mặt tiền nhà xếp tầng, cột buồm in bóng, mặt nước bến cảng thực hiện điệu xáo trộn màu phản chiếu chậm rãi của nó. Cảnh vật ở quy mô con người: không có tượng đài, chỉ có những quyết định tích lũy hóa ra lại đẹp.
Là hình nền, chúng là bạn đồng hành ấm áp hơn phong cảnh thuần túy — bằng chứng của con người, mà không có con người. Một ô cửa sổ sáng đèn trong ảnh đáng giá một khoản nhất định trên mỗi điểm ảnh, và những tấm này giàu có về điều đó.