Buổi sáng nhiều mây mang bóng đổ đi, và phần lớn người ta ghi khoản đó vào mục mất mát. Thứ thật sự rời khỏi khung hình là cuộc cãi vã giữa mặt sáng và mặt tối của mọi vật. Thứ ở lại là màu riêng của từng vật, chỉ được nói khẽ hơn. Dưới bầu trời phẳng lặng, cánh cửa đỏ vẫn đỏ, chỉ là không còn phải rao lên nữa.
Ai hay chụp trong thời tiết xám đều sớm nhận ra xám là một dải chứ không phải một điểm. Đá ướt ngả xanh, lớp vữa cũ ngả vàng, sương biển đứng giữa hai bên và dịch chuyển theo khoảng cách. Đặt chúng cạnh nhau, mắt tách ra ngay, dù công cụ lấy màu cứ quả quyết rằng cả ba đều gần như trung tính.
Chính cái dải hẹp ấy khiến xám trụ được phía sau màn hình làm việc. Biểu tượng giữ nguyên màu của chúng, thư mục vẫn dễ tìm, và thứ duy nhất rực lên trên màn hình là thứ bạn tự đặt vào. Một hình nền xám ít giống bức tranh để ngắm, mà giống một căn phòng có người cố ý để đèn sáng.